sư huynh đừng hòng chạy

Chương 1: Diệt Môn.

- Nghiệt súc. Ngươi còn ko vì chưng loại cố thú. Đến cả muội muội ruột ngươi cũng ko buông tha. Nay còn dám cho tới phía trên dễu võ dương oai vệ. Trên bên dưới Đường môn đâu thể nhằm loại ác quái như ngươi tồn bên trên. - Sư tôn à! Chẳng cần trước ni người luôn luôn tán tụng tao là đồ đệ xuất sắc nhất, hiểu ý người nhất và tình nhân quí tao nhất sao? Nay nặng nề điều vì vậy. Há chẳng cần là lấy đá tự động đập vô chân sao? Sư huynh Hay những người thưa với sư tôn giùm tao một câu cút. Thiên Thanh một vừa hai phải thưa một vừa hai phải liếc quý phái sư tôn Đường Yên, rồi giới hạn ánh nhìn nom chòng chọc vô sư huynh Trúc Vĩnh của hắn. Đây là kẻ tuy nhiên hắn tôn sùng còn hơn hết sư tôn. Người tuy nhiên hắn luôn luôn mong muốn được kề mặt mày kể từ tấm nhỏ bé. Nhưng giờ... rõ rệt là tiếp tục thề nguyền tiếp tục luôn luôn mặt mày hắn, bảo đảm y; ấy vậy và lại cưới tè muội muội ruột của hắn. Ha! Tất cả đều là gián trá. Sự fake gian trá xứng đáng kinh tởm. Bấy lâu ni luôn luôn ở mặt mày hắn, cho tới thăm hỏi hắn, săn bắn sóc hắn đơn thuần vì thế mong muốn lại gần tè muội muội Thiên Mạn. Chẳng qua chuyện hắn là cái cớ phủ lấp cút mang lại ý vật của sư huynh. Cái gì tuy nhiên tiếp tục phò tá cho tới Khi hắn lên đương nhiệm địa điểm gia ngôi nhà cơ chứ? Cuối nằm trong lại là lựa chọn rời xa tao. Lý gì tao lại thất bại một tè muội cơ chứ? Trong Đường gia chỉ mất nhì huynh muội, ai được cỗ vũ thì tiếp tục lên sở hữu chức Đường ngôi nhà. Tất thảy đều lựa chọn muội muội chỉ vì thế Khi muội muội Thiên Mạn sinh đi ra, trời bắc cầu vòng, chim tước đoạt hót vang, muôn thú quy tụ thì ngay lập tức quy này đó là ấn lăm le của Thiên gia. Nếu này đó là muội muội biết kính yêu thì đành rằng, còn phía trên... - Sư đệ. Chẳng lẽ đệ... - Ta sao? Huynh lăm le thưa tao như vậy nào? Hiền huynh? À không! Nên gọi ra sao mới mẻ cần nhỉ... muội phu? Ha... ha... ha Vừa chứa chấp giờ cười cợt, Thiên Thanh một vừa hai phải bấm ngón, búng tay vô bầu không khí, linh khí kết linh tương tự phi đao nhắm trực tiếp những bậc trưởng bối vô tộc. - Tất cả những người, trước mặt mày thì thân thương gọi đi ra là nhân từ điệt, nhân từ đệ... tuy nhiên sau sườn lưng tao lại thực hiện biết bao chuyện hoặc. Quả là “đáng trọng” lắm thay cho. Nào đâu còn luận bàn cho tới nghĩa tình đậm thâm thúy. Trên bên dưới chưởng chấp sự Đường gia phần trong phần ngoài bao chặt Thiên Thanh. Một cái vẫy tay, một loạt lá cây lắc động, rời cành hoá trở thành ngàn vạn mũi lần, còn đâu sự mềm mại và mượt mà khẽ khàng vô gió; chỉ từ lại sự sắc bén bị tiêu diệt người. Nơi lá cứa qua chuyện, ngày tiết đỏ ửng nhuộm lênh láng. Từng lớp đồ đệ trượt xuống, toàn bộ đều tái ngắt mặt mày. - Thiên Thanh. Ngươi với còn là một loài người không? Tất cả này đều là sư huynh đệ của ngươi, nằm trong ngươi lớn mạnh. Đường gia phía trên đều là thúc đẩy bá của ngươi. Người nhà đất của ngươi... Đường Phiên thúc đẩy ko thưa không còn câu, một nhánh hoa cắm ngay lập tức cuống họng ko thể thưa tăng kể từ nào; môi mấp máy, ngày tiết tươi tắn ầng ậc túa đi ra, người sử dụng cả nhì tay bịt cũng ko có gì ngăn được. Tiếp cơ, từng người, từng người trượt xuống. Thiên Thanh điên loạn không thể xem sét xung xung quanh là ai. Lá hoa cất cánh xung quanh sát trừng trị vô lượng; hắn chỉ xem xét cho tới một tiềm năng duy nhất: Trúc Vĩnh. Tất cả người xem vô phái đều cật sức đối mặt sức khỏe cường đại kể từ Thiên Thanh cho tới chật vật. Chém lá, chém hoa lại cứ như ko, càng miếng nhỏ lại càng sắc; bỏ lỡ nhảy vào thì phiên bản thân thuộc bị thương chi chít, mũi lần lao lại gần sát thì bị quấn chặt ko có gì nhích cho tới trước được; chưởng phong tung đi ra gần giống rớt vào hỏng vô ko chạm vô tiềm năng tiếp tục lăm le. Duy bản thân Trúc Vĩnh bị kiềm bên trên điểm, ko dịch chuyển được cũng không trở nên thương cho dù là 1 trong chút. Chàng sợ hãi vô cùng độ: cho dù Thiên Thanh là vật đệ xuất sắc nhất, với tư hóa học nhất tuy nhiên chỉ vô một thời hạn cụt tiếp tục đạt được bậc tối cao đại tông là ko thể nào là. Huống gì trước cơ đã biết thành tẩu hoả nhập quái, ngày ngày cần nghe bản thân tấu khúc Thanh Tĩnh Tâm mới mẻ điều hoà được linh lực vô khung người. phẳng phiu cơ hội nào? - Sư đệ. Hiền đệ. Mau ngừng lại. Ta van nài đệ, mau ngừng cút. Có gì tất cả chúng ta kể từ từ thưa được không? - Được. Được chứ! Thời gian giảo của tất cả chúng ta còn nhiều. Ha... ha... ha... - Thứ láo lếu trướng ngôi nhà ngươi. Dám động vọng sát sợ hãi người thân trong gia đình. Không thể bỏ qua. Vừa dứt điều, Đường Giáp tiếp tục một lần phía đến; tay kết ấn, lần múa liên hồi; hàng ngàn lần hình ảnh quấn lấy Thiên Thanh. Y ngay lập tức xoay thân thuộc, khoát mạnh ống ống tay áo, tung chưởng đối đấu. So về nội lực, tuy rằng rằng Thiên Thanh ko thua sút phụ vương, tuy nhiên một khi cần phân nghiền nội lực lên rất nhiều điểm nên giảm sút uy thế. Chưởng phong làm tan được lần hình ảnh của chưởng môn Đường gia tuy nhiên lần thiệt thì không phải tác động. Huống gì nhằm sở hữu được chức chưởng môn bao nhiêu chục trong năm này thì tiềm năng thiệt sự của Đường Giáp không thể đùa. Phụ tử đối chiến, toàn bộ đều giãn nở ra. Đứng ngoài nom vô người nào cũng suy nghĩ cao thủ đối đấu luận cao thấp chứ không một ai suy nghĩ được này đó là phụ tử quyết cái sinh sống còn chẳng không giống gì kình địch; song mặt mày đều dốc rất là tiến công đối phương. Một người coi cơ như thanh lý môn hộ, làm thịt cút thiên quái bảo đảm bá tánh. Một mặt mày lại coi người cơ là người ngáng lối, đứng sau toàn bộ từng việc tạo nên uyên ương phân tách thoát ly. Chẳng ai nhượng bộ ai. Đòn nào là tiến công đi ra cũng mạnh mẽ tạo nên trở thành từng hố thâm thúy bên trên nền khu đất, cây cỏ gãy rạp, ngói ngôi nhà sụp đỗ, nhiều người nội lực ko đầy đủ mạnh, ko tại vị được tuy nhiên bị trọng thương nguy hiểm. Có những đồ đệ một vừa hai phải nhập môn ko kết được đan đứng bên dưới bị uy áp tuy nhiên quỳ sụp xuống, mồm học tập ngày tiết tuy nhiên bị tiêu diệt bên trên chổ. phần lớn người tuy rằng là bậc chi phí bối, công lực mạnh mẽ và uy lực tuy nhiên cũng chật vật chỉ nâng rộng lớn bậc vắng ngắt bối đôi khi tuy nhiên thôi. Duy chỉ điểm Trúc Vĩnh đứng, vạn sự đều như không tồn tại gì ra mắt xung xung quanh vô nửa đường kính năm mét. Vạn vật lấy Trúc Vĩnh thực hiện tâm, vô nửa đường kính cơ một gọng cỏ cũng không trở nên tổn hại, dông nhẹ nhõm lắc động như ru ngủ ngọn cỏ non. Trúc Vĩnh đứng bên dưới thấp thỏm ko yên ổn tuy nhiên cũng ko có gì xê dịch xích, bay ngoài được sự kiểm soát của thuật lăm le thân thuộc, đành chôn chân bên trên điểm dõi đôi mắt nom theo đòi ko chớp đôi mắt. Trong lòng hoảng loàn, chỉ mong muốn làm thế nào ngăn chặn cuộc đấu sinh sống còn bất nghĩa này. Cũng ko cần xấp xỉ Đường môn không tồn tại đồ đệ nào là xem sét chổ đứng của Trúc Vĩnh không trở nên tác động, tuy nhiên là xem sét tuy nhiên ko cơ hội nào là tiến bộ vô được. Hình như với cùng một tấm lưới nào là cơ bao quấn tách biệt vậy. Chớp đôi mắt tiếp tục rộng lớn trăm chiêu bất phân cao thấp, nhì phụ vương con cái Thiên Thanh đứng thân thuộc sườn lưng chừng trời kết ấn, quyết ko Chịu nhượng bộ đối phương. Ngay Khi cả nhì chuẩn bị áp cho tới, đột nhiên nổi tiếng hét thất thanh chứa chấp lên. - Trúc Vĩnh... Thiên Thanh phân tích tâm lý, liếc đôi mắt nom xuống phía dưới Trúc Vĩnh. Không với gì xảy ra; giờ hét này đó là của Thiên Mạn. Nguy rồi. Thiên Thanh xem sét, liếc đôi mắt quý phái thì mũi lần của Đường Giáp tiếp tục đâm ngay lập tức vô ấn lối Thiên Thanh. Nội lực bùng trừng trị, Linh Kiếm của Đường Giáp gãy vụn, toàn đồ đệ Đường gia bị áp lực đè nén cho tới nỗi thất năng khiếu chảy máu; những đồ đệ nội lực kể từ Sơ Đan trở xuống đều bị nổ tung, thịt nát nhừ bấy chầy. Một mớ láo lếu độn. - Thiên Thanh. Ngươi điên thiệt rồi. - Ha... ha... ha... Điên sao? Ta điên lâu rồi tuy nhiên phụ vương à! Người ko biết hoặc cố ý ko biết? Hơn chục trong năm này rồi. Ta... Ta... - Thiên Nhi! Thiên Nhi! Dừng lại cút Thiên Nhi! - Nương! Muộn rồi. Giờ người mới mẻ thấy Thiên Nhi sao? - Thiên Thanh ca ca. Muội với lỗi gì hoặc ca phẫn nộ gì cứ buông bỏ lên muội. Đừng lấn sát những người dân không có tội nữa. Ca ca... - Ngậm mồm. Ngươi xứng gọi tao là ca ca sao? Ngươi tự động chất vấn lương bổng tâm của tôi.... - Thiên Nhi! Con là ca ca thì cần nhún nhường tè muội chứ! Sao lại nặng nề điều trách móc mắng muội muội. - Ha! Nương! Tiểu muội ngược là trân ngọc thiên phẩm a! Vậy. Các người bồi muội muội cút. Tất cả những người... những kẻ tiếp tục lừa lật tao. Đôi đôi mắt mờ mịt buồn của Thiên Thanh đột nhiên sáng sủa rực, sắc lẹm; song con cái ngươi bùng lên độ sáng cháy rực nhì đốm lửa. Y nào là đâu với chút mảy may xem xét cho tới loại ngày tiết đỏ ửng tươi tắn chảy kể từ ấn lối kéo dãn dài xuống ứ đọng bên dưới cần thiết cổ. - Là cuồng bạo. Hắn điên rồi. Đã vậy còn cuồng bạo. Chỉ một lời nói của một đồ đệ nào là này đã thực hiện mang lại toàn thể xấp xỉ Đường môn loàn như 1 bọn châu chấu. Cả khung trời đang được vô xanh rớt, hắc khí xoáy động bao quấn toàn đỉnh Kỳ Liên. Hắc khí toàn cỗ đều hoá trở thành những mũi lần cất cánh xuyên qua chuyện toàn cỗ đồ đệ Đường gia. Tiếng la thét thất thanh chứa chấp lên dậy cả núi rồi vọng lại. Đỉnh núi cao tít tuy nhiên những hộ dân cư bên dưới núi vẫn nghe vọng đi ra ngỡ như như thể giờ thét vọng của âm hồn hàm oan bị tiêu diệt dọc bìa rừng. Thiên Thanh nhường nhịn như không thể tự động ngôi nhà được nữa, cứ nhằm khoác phiên bản thân thuộc trừng trị tiết sự khó chịu điên loạn tiếp tục chôn chặt lâu nay. Cũng chủ yếu vì chưng sự tức phẫn nộ, ghen tuông ghét bỏ, thách thức kỵ cơ tiếp tục phát triển thành xấp xỉ Đường gia trở thành vạn cốt lâu. Đường Giáp một vừa hai phải tự động tay thực hiện tổn sợ hãi hài tử, người thất thần còn chưa kịp hồi thức tiếp tục chủ yếu đôi mắt thấy hài tử bản thân làm thịt toàn cỗ bọn chúng đồ đệ thì tức phẫn nộ ko thôi; môi mãi mấp máy ko thưa nên điều. Từ đàng sau nhì luồng hắc khí ùa tới, cất cánh xuyên qua chuyện người, xâu xé linh đan. Bị bất thần nên trúng hắc khí, lại một vừa hai phải vượt lên tức phẫn nộ tuy nhiên loàn chân khí, hộc ngày tiết rơi kể từ bên trên cao xuống. Võ Liễu nhận ra mọi nơi tang thương vô chớp đôi mắt, phụ tử tương tàn, ngày tiết chảy trở thành sông, nhức thương quá đáng ko cơ hội nào là điềm đạm tuy nhiên loàn tâm trí, ngất cút. Độc 1 mình Trúc Vĩnh ko mảy may bị thương tích; tuy nhiên tận mắt chứng kiến thảm trạng của sư tôn, sư bá, sư nương,... toàn cỗ đồ đệ Đường gia ko cơ hội nào là bay ngoài sự điên loạn của những người từng là nhân từ đệ, là nhân tài tuy nhiên toàn môn kỳ vọng trước mắt; tai nghe mọi nơi trào dâng giờ của những người dân thân thuộc la hét, kêu gào cầu cứu giúp tuy nhiên phiên bản thân thuộc ko thể làm những gì, hàm răng nghiến chặt, một bụm ngày tiết tanh tưởi lởm thóc lên, tràn đi ra kể từ khoé mồm. - Thiên Thanh. Ngàn vạn kiếp tao đều tiếp tục hận ngươi. Hận ngươi. Thiên Thanh... Câu thưa ấy cứ vậy tuy nhiên được thốt đi ra qua chuyện từng kẽ răng của Trúc Vĩnh trở thành giờ rít. Thiên Thanh con quay ngoặt quan sát về phía Trúc Vĩnh. - Sư huynh... Sư huynh... Người phẫn nộ tao sao? Đừng phẫn nộ tao đã có được không? Huynh phẫn nộ tao rồi thì tiếp tục nhằm tao lại 1 mình. Ta không thích. Chỉ một lời nói của Trúc Vĩnh hơn hết vạn bài bác Thanh Tĩnh Tâm, hắc khí dần dần lùi, tâm trí của Thiên Thanh cũng trở lại. Chẳng màng xung xung quanh, cứ vì vậy từng bước, từng bước, đặt chân tới ngay sát Trúc Vĩnh rộng lớn, trả bàn tay miết nhẹ nhõm lên song má gầy nhom, rồi song môi đỏ ửng hồng, di cút di lại đến mức độ đỏ ửng như ngày tiết. Trúc Vĩnh ngoảnh mặt mày cút. - Ngươi mong muốn chém mong muốn làm thịt gì thì thực hiện thời gian nhanh cút. Ngươi tiếp tục khử môn vậy còn lưu giữ tao lại thực hiện gì? Giữ lại làm những gì cơ chứ? Lúc này, Thiên Thanh như sực tỉnh, phóng tầm đôi mắt nom xung xung quanh, mọi nơi toàn là những khuôn mặt thân thiện, thân thuộc quen thuộc. Ánh nom tạm dừng ở một phía; điểm ấy, xác thân mẫu hắn đang được ôm chầm phủ lấy xác phụ vương hắn. - Hay. Hay lắm. Như thế này càng chất lượng tốt chứ sao! Như này tiếp tục không một ai phiền tao và huynh cùng nhau nữa. Sẽ ko một kẻ nào là. - Thiên Thanh. Ngươi ngược nhiên là điên thực rồi. Bấy lâu ni mọi nơi đều truyền rằng ngươi là ác quái ko tim ko phổi. Ta dường như không tin cẩn, cũng ko phòng ngừa ngươi. Nay tao hối hận hận rồi. Là tao ngu si nên mới mẻ tin vào ngươi. - Ấy! Sư huynh à! Đừng vậy. Ta đơn thuần mong muốn huynh ở mặt mày tao như điều lăm le ước thân thuộc nhì tao tuy nhiên thôi. Ta còn tồn tại phần quà tặng mang lại huynh. Dứt điều, Thiên Thanh bồng lấy Trúc Vĩnh, chẳng nên biết người trong tâm địa với đồng ý hay là không. - Thả tao xuống. Ngươi mong muốn thực hiện gì? Thả tao xuống. Ưm... Chưa thưa không còn câu, mồm Trúc Vĩnh đã biết thành lấp lênh láng, ko có gì thốt đi ra điều. Răng môi cắm vô nhau. Trúc Vĩnh ko có gì động đậy khung người, chàng ngay lập tức cắm mạnh, ngày tiết mặt mày khoé môi Thiên Thanh ứa đi ra, tanh tưởi lởm. Thiên Thanh ấn mạnh rộng lớn, luồn vô thâm thúy rộng lớn, cho tới Khi cảm thấy Trúc Vĩnh thở dóc nặng nhọc như thiếu thốn khí mới mẻ buông đi ra. - Nếu huynh còn ồn, tao tiếp tục lại người sử dụng phương pháp này nhằm bịt mồm huynh lại. Câu đe doạ cơ ngược nhiên với hiệu suất cao, cả đoạn đường Trúc Vĩnh ko rỉ răng thưa nữa chữ. Ôm được người thương trong khoảng tay, tâm tình Thiên Thanh cũng ôn nhu rất là nhiều. Một mạch hướng trực tiếp cho tới chân núi Bất Chu. Đêm trăng sáng sủa vằng vặc, tuy nhiên thu vô vào đôi mắt Trúc Vĩnh ấy vậy tuy nhiên là trăng ngày tiết... - Tiểu Trụy. - Có nằm trong hạ. - Đến núi Kỳ Liên cút. Nhớ dẫn theo đòi Tiểu Nguyệt. - Vâng. Chỉ phân phó song tía câu hoàn thành, Thiên Thanh bước thời gian nhanh bên trên dọc sản phẩm hiên chạy dài lù mù cho tới hậu viện. Cách vào một trong những chống, phía bên trên treo chữ Vĩnh Thiên. Đọc thấy chữ này Trúc Vĩnh ngứa ngáy khó chịu trong tâm địa, bên cạnh đó cũng đều có chút gì cơ khó khăn hiểu, nhường nhịn như chàng ko hề hiểu người từng là sư đệ trước đôi mắt bản thân phía trên. Hay thưa một cách tiếp là: người trước đôi mắt chàng thời điểm hiện tại ko cần là sư đệ tuy nhiên chàng từng hiểu và ở mặt mày trước đó. Nơi ở ấy vậy và lại là ngôi nhà giản dị ghép kể từ thương hiệu của nhì người Vừa lao vào chống, cảnh sắc vô chống tạo nên Trúc Vĩnh giật thột. Đây là tin vui chống sao? Toàn là red color như này là với ý gì? Trúc Vĩnh mãi nom ngang ngó dọc vô chống nên những khi Thiên Thanh nhẹ dịu đặt điều chàng xuống nệm thì giật thột hốt hoảng. - Ngươi... Ngươi mong muốn làm những gì hả? Ưm... Lại một nụ thơm nữa đặt điều xuống, thứ tự đó lại táo tợn rộng lớn, thâm thúy rộng lớn, mạnh mẽ và uy lực rộng lớn. Như mút hút mang lại kỳ không còn bầu không khí xung xung quanh, như thực hiện mang lại khánh kiết nước vô mồm nhì người. Trúc Vĩnh cảm nhận thấy thở khó khăn nhằn, mồm càng phanh đi ra, mũi và lồng ngực thở thời gian nhanh, thở dốc. Thiên Thanh tạm dừng, nom khuôn mặt mày phiếm đỏ ửng trước mặt mày, nhường nhịn như cảm nhận thấy lý tưởng với công trình xây dựng vì thế bản thân tạo nên nên; môi khẽ cười cợt. - Ta tiếp tục thưa tiếp tục trừng trị nếu như huynh tiếng ồn. Giờ thì ngủ đi! Bàn tay với vết chai khẽ vuốt nhẹ nhõm lên má, vệ sinh cút giọt nước đôi mắt vương vãi ứ đọng bên trên khoé đôi mắt. - Nếu huynh cần thiết gì thì gọi Tịnh Tuyết. Nàng tiếp tục an bài bác mang lại huynh. Định thân thuộc thuật một tương khắc nữa tiếp tục tự động giải mang lại huynh. Tối ni tao ra bên ngoài ko về, huynh ở phía trên cứ yên ổn tâm tuy nhiên suy nghĩ chăm sóc ko hoảng hồn ai phiền. Dặn tìm hiểu kết thúc, Thiên Thanh xoay người bước trực tiếp.