lãnh tâm tổng tài cưng vợ tận xương

Đợi cho tới khi Đỗ Minh Nguyệt và đám con trẻ tách cút, thời điểm hiện nay Lâm Hoàng Phong mới mẻ nhức đầu bóp trán: "Trần Như Ngọc, rốt cuộc cô mong muốn thực hiện gì?"
Trần Như Ngọc ko thưa lời nói nào là, vẫn khóc như cũ.

Lâm chỉ Phong thấy u khóc cho tới thương tâm, đành nén nước đôi mắt yên ủi cô ta: "Mẹ ơi, u chớ khóc, u chớ khóc mà!"
Trần Như Ngọc khóc một hồi lâu mới mẻ ngừng lại được: "Hoàng Phong, mặc dù anh ko quí em, tuy nhiên con cái là không có tội."
Lâm Hoàng Phong nói: "Đúng, tôi biết con cái là không có tội, vì thế tôi trước đó chưa từng ngược đãi nhị người."
Trần Như Ngọc cười cợt mỉa mai: "Ở nhập đôi mắt anh, em là loại người vì vậy sao?"
"Nhưng loại cô mong muốn, tôi ko cho tới được." Lâm Hoàng Phong lãnh đạm thưa.

Bạn đang xem: lãnh tâm tổng tài cưng vợ tận xương

Trần Như Ngọc đùng một cái cảm nhận thấy toàn bộ những việc bản thân thực hiện chỉ như chuyện cười cợt tuy nhiên thôi.

Cô tớ ném ra nhiều vì vậy, sau cùng lại chẳng chiếm lĩnh được gì.

Trái tim của những người nam nhi cơ tiếp tục sớm không tồn tại cảm xúc với bản thân.

"Mẹ ơi, tất cả chúng ta tách cút dành được ko, con cái không thích ở phía trên, tất cả chúng ta cút thôi được không?" Cuối nằm trong Lâm chỉ Phong ko chịu đựng nổi nữa, òa khóc.

Trần Như Ngọc nhìn nam nhi trước mặt mày, trúng vậy, lúc này cô tớ chẳng sở hữu gì cả, chỉ từ đứa nhỏ này thôi.

"Được, tất cả chúng ta về bên, u và con cái nằm trong về!"
Trần Như Ngọc đứng lên, Lâm Hoàng Phong nhìn con cái nhỏ, sau cùng vẫn ko đành lòng nỡ.

"Tôi rất có thể nuôi chỉ Phong, ít ra cuộc sống đời thường trong tương lai của chính nó không tồn tại ngẫu nhiên nhiệm vụ gì."
Cơ thể Trần Như Ngọc run rẩy lên, nhường nhịn như sở hữu chút vì thế dự, còn Lâm chỉ Phong thì ko hề suy nghĩ ngợi, ngay tắp lự kể từ chối: "Con không thích sinh sống nằm trong tía, con cái mong muốn ở nằm trong u thôi, u ơi tất cả chúng ta cút thôi!"
Nói hoàn thành, cậu bé nhỏ ngay tắp lự kéo lấy tay Trần Như Ngọc tách ngoài biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang.

Đỗ Minh Nguyệt và bọn nhỏ nằm trong lên lầu, phòng nghỉ cơ vẫn như thể như lúc trước phía trên khiến cho xúc cảm trong trái tim cô ngổn ngang rối bời.

Đỗ Thanh Vy lên giờ hỏi: "Mẹ ơi, loại cô vừa vặn rồi là ai thế ạ? Còn cả cậu bé nhỏ cơ, vì sao lại gọi tía là tía, cậu ấy là con cái của tía ạ?"
Ngày này sau cùng cũng cho tới, yếu tố tuy nhiên cô vẫn luôn luôn không thích đương đầu, sở hữu điều cô biết, cho tới dù cho có ỉm thế nào là thì cũng có thể có ngày bị trình diện.

Cô ngồi xổm xuống, đương đầu với Đỗ Thanh Vy, êm ả nói: "Thanh Vy, u biết lúc này sở hữu một số trong những việc con cái khó khăn rất có thể gật đầu được, tuy nhiên con cái cần tin tưởng rằng tía đặc biệt yêu thương con cái."
Đỗ Thanh Vy nhìn dáng vóc này của u, ko ngoài phiền lòng hỏi: "Mẹ ơi, sở hữu cần tiếp tục xẩy ra chuyện gì rồi không?"
Đỗ Minh Nguyệt rung lắc đầu: "Không, cậu bé nhỏ vừa vặn rồi có lẽ rằng là anh trai của con cái."
Cô biết, lúc này thưa những lời nói này, Thanh Vy chắc chắn sẽ không còn tiếp có được, tuy nhiên tuy nhiên, càng ỉm diếm thì trong tương lai càng tạo nên lên tổn hại rộng lớn cho tới cô bé nhỏ.

Đỗ Thanh Vy sửng bức một ít, tiếp sau đó trầm giọng nói: "Mẹ thưa này là anh trai của con?"
"Đúng vậy!"
"Vậy liệu có phải là tía sở hữu người phụ nữ giới không giống ko ạ?" Đỗ Thanh Vy ko vui mừng thưa.

Khó trách móc khi cơ tía thưa tía thực hiện sai một việc, vì thế u mới mẻ ko buông bỏ cho tới tía, té ra vẹn toàn nhân là phía trên.

Thế thì vượt lên trước xứng đáng vượt lên trước, nếu như biết chuyện này, cô bé nhỏ cũng sẽ không còn cho tới u buông bỏ cho tới tía.

"Không cần, chuyện này đặc biệt phức tạp, tuy nhiên con cái cần tin tưởng ba!" Đỗ Minh Nguyệt bức ruột thưa.

Cô không thích nhằm con cái bé nhỏ hận Lâm Hoàng Phong, cũng không thích ỉm diếm con cái bé nhỏ, việc cô rất có thể thực hiện cũng chỉ mất khuyên nhủ nhủ.

"Con..." Đỗ Thanh Vy ko biết nên vấn đáp thế nào là, chỉ rất có thể cau mi cù mặt mày quý phái một phía.

Lúc này Lâm Hoàng Phong tiếp cận, Đỗ Thanh Vy nhận ra Lâm Hoàng Phong thì ngay tắp lự tổn thất hứng.

Anh tiếp cận ở bên cạnh Đỗ Minh Nguyệt, êm ả hỏi: "Thanh Vy sao thế?"
Đỗ Minh Nguyệt nhìn anh một chiếc, tiếp sau đó kéo anh ra phía bên ngoài.

"Em tiếp tục thưa với Thanh Vy rồi, lúc này con cái bé nhỏ đang được giẫn dữ anh, thiệt van lơn lỗi." Trên mặt mày cô tràn trề áy náy.

Xem thêm: giam cầm một bông tuyết nhỏ

Lâm Hoàng Phong còn tưởng là chuyện gì, bảo cô tự do niềm tin.

"Đây vốn liếng là lỗi của anh ấy, con cái bé nhỏ ngán ghét bỏ anh cũng chính là thông thường."
"Nhưng tuy nhiên..."
Đỗ Minh Nguyệt còn mong muốn thưa gì này lại bị Lâm Hoàng Phong ngắt lời nói.

Anh thế lấy cảnh tay cô, êm ả hỏi: "Em bị thương rồi?"
Lúc này Đỗ Minh Nguyệt mới mẻ đùng một cái cảm biến được một đợt đau nhức, cô cúi đầu nhìn thông thoáng qua quýt, bên trên cánh tay không hiểu biết nhiều kể từ khi nào là xuất hiện nay bao nhiêu vết xước.

Cô rung lắc đầu: "Em không vấn đề gì, rất có thể là vừa vặn rồi ko cẩn thận!"
Lâm Hoàng Phong biết đó là vì thế Trần Như Ngọc thực hiện, tuy nhiên thứ tự nào là cô cũng không thích anh ghi hận Trần Như Ngọc, vì thế mới mẻ thưa vì vậy.

Anh thở nhiều năm một hơi: "Em cứ vậy, bảo anh yên tĩnh tư thế nào là được?"
Đỗ Minh Nguyệt ko nhịn được cười: "Em nào là sở hữu yếu ớt thế."
"Nhưng tuy nhiên anh tiếp tục bồn chồn." Lâm Hoàng Phong nhíu mi, vẻ mặt mày phiền lòng.

Đỗ Minh Nguyệt đỏ tía mặt mày, rút cánh tay về: "Em biết rồi, em không vấn đề gì, tiếp tục ngoài nhanh chóng thôi."
Nói hoàn thành, cô ngay tắp lự vội vàng vàng đưa vào chống.

Lâm Hoàng Phong thiệt sự đặc biệt êm ả với cô, cô thiệt nghi hoặc rằng bên trên người anh sở hữu phù chú, vì thế cô mới mẻ không tồn tại cơ hội nào là kháng cự lại sự êm ả này.

Chỉ kinh hoảng cứ nối tiếp vì vậy, cô tiếp tục đắm chìm nhập.

Trần Như Ngọc tách ngoài biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang, dẫn theo gót Lâm chỉ Phong vội vàng tách cút.

"Bảo Phong, thời điểm hôm nay tất cả chúng ta ko về điểm bà nội nữa, tất cả chúng ta dọn ra phía bên ngoài được không?"
Lâm chỉ Phong gật đầu: "Vâng, u ở đâu thì con cái ở đó!"
"Được, tất cả chúng ta tiếp tục về tòa nhà trước cơ." Trên mặt mày Trần Như Ngọc sở hữu chút hoảng loạn.

Cô tớ biết, Đỗ Minh Nguyệt về bên rồi, cô tớ cũng không tồn tại ngẫu nhiên phương án nào là.

Hôm ni Lâm Hoàng Phong thưa vì vậy phân biệt là mong muốn cướp Lâm chỉ Phong cút, cô tớ tiếp tục không thể gì nữa rồi, chỉ Phong càng ko thể tách ngoài cô tớ.

Vội vội vàng vàng vàng tiếp cận căn hộ cao cấp cơ, vốn liếng ko trừng trị hiện nay sở hữu người bám theo gót sau.

Lâm Hiên Hữu khoác một cỗ ăn mặc quần áo black color, anh tớ kéo nón lưỡi trai thấp xuống, nhìn tư phía xung xung quanh.

Ánh đôi mắt vẫn luôn luôn dán chặt nhập bóng sườn lưng nhị người phía đằng trước, thấy bọn họ cút nhập, thời điểm hiện nay mới mẻ theo gót lên.

Trần Như Ngọc ko để ý cho tới, khi cút nhập cầu thang máy, vì thế có khá nhiều người vì thế cũng ko nhằm đôi mắt cho tới người cơ.

Thẳng cho tới khi cho tới tầng lầu, khi Open rời khỏi mới mẻ cảm xúc sở hữu người đẩy bản thân một chiếc, tiếp sau đó ngay tắp lự bị người tớ sử dụng mức độ đóng góp chặt cửa ngõ.

Xem thêm: tong tai nuong chieu vo cu

Trần Như Ngọc còn còn chưa kịp hét, đã biết thành người tớ lấp mồm lại.

Lâm chỉ Phong cũng trở thành dọa nạt, đùng một cái nhận ra u bản thân bị bịt mồm, ngay tắp lự ko hề suy nghĩ ngợi mong muốn hô to lớn lên.

Lâm Hiên Hữu biết cậu bé nhỏ toan làm những gì, ngay tắp lự hung tợn nói: "Nếu mi hô thì mạng của u mi coi như ko giữ vị."
Lâm chỉ Phong hiểu ý của anh ấy tớ, khung hình run rẩy rẩy, ngay tắp lự không đủ can đảm lên giờ.