khó dỗ dành chương h

Ôn Dĩ Phàm so với trường hợp này chỉ biết ngây người đi ra, ko biết nên phản xạ thế nào. Cô quay đầu sang một bên nom chằm chằm nhập ô cửa hé hé, nhập thông thoáng chốc còn tồn tại cảm hứng Tang Diên đơn thuần nhân viên cấp dưới cho tới đem gửi nhanh.

"Không cần chứ, tía. Đang Tết nhất nhưng mà tía bảo con cái chuồn đâu?" Tang Diên quan sát về phía Lê Bình, ngữ điệu bất cần thiết đời, "Không cần chủ yếu u phát biểu là được luật lệ sao? Chính u tự động nguyện bảo con cái chuồn coi TV, sao tía lại xua đuổi con cái ruột của u chuồn. Ba phía trên ko cần là đặc biệt phản nghịch ngợm sao?"

Bạn đang xem: khó dỗ dành chương h

". . ."

Lê Bình bị kiểu mẫu tính cơ hội thối này của anh ý chọc giẫn dữ cho tới ham muốn nhức bao tử, cũng ko kì kèo với anh nữa, kéo cánh tay anh trở về phía bếp: "Xem TV kiểu mẫu gì? Một Đại lão gia về ngôi nhà nhưng mà kiểu mẫu gì rồi cũng ko thực hiện, ko lo ngại rơi rụng mặt mày sao?"

Rồi tiếp sau đó, bà còn xoay đầu phát biểu với Ôn Dĩ Phàm: "Dĩ Phàm, con cái ngồi đùa một lúc chuồn."

Ôn Dĩ Phàm vô thức trả lời: "Dạ" .

Tang Diên khoác mang lại Lê Bình kéo, xoay đầu liếc Ôn Dĩ Phàm một chiếc. Tang Vinh mỉm cười nằm trong Ôn Dĩ Phàm, phát biểu vài ba câu, sau này cũng nhập bếp: "Chích Chích, chớ ngồi yên ổn ở cơ, con cái xối mang lại Dĩ Phàm một ly nước chuồn."

"Đã biết." Tang Trĩ đem tay về phía cô, "Chị Dĩ Phàm , chị qua quýt phía trên ngồi chuồn."

Ôn Dĩ Phàm tiếp cận ngồi xuống, nhận lấy ly nước, thấp giọng hỏi: "Anh nhì em đã thử gì chọc cô chú giẫn dữ sao?"

Tang Trĩ mỉm cười híp mắt: "Dạ đích. Trước khi nhì người cho tới, em vẫn nghe tía u càm ràm anh nhì trong cả tứ giờ đồng hồ rồi."

". . ."

"Từ khi chính thức sẵn sàng thực hiện cơm trắng tất niên cuối năm, vẫn chính thức mắng." Tang Trĩ bẻ ngón tay, như đang được kiểm điểm những yếu tố nhưng mà tía u mắng Tang Diên: "Không về nhà, ko gọi điện thoại cảm ứng, ko nhắn tin cậy, ko phát biểu tình hình mới gần đây, thăm dò anh nhì ăn bữa cơm trắng cũng cần dập đầu thắp hương thơm nhưng mà cầu cho tới, hứa hẹn coi đôi mắt mang lại anh nhì thì thứ tự nào thì cũng mang lại phụ nữ ngôi nhà người tao leo cây —— "

Cảm giác phát biểu vậy ko tương thích lắm, Tang Trĩ vội vã té sung: "Nhưng vẫn rất mất thời gian rồi u em ko hứa hẹn coi đôi mắt mang lại anh nhì nữa."

Nhắc cho tới chuyện này, Ôn Dĩ Phàm thứ tự loại nhì hỏi: "Tại sao cô lại hứa hẹn coi đôi mắt mang lại Tang Diên sớm như vậy?"

Tang Trĩ ko cần thiết suy xét 1 chút nào, vấn đáp như thể chuyện hiển nhiên: "Anh nhì em cá tính chó như thế thì có lẽ ai hoàn toàn có thể Chịu đựng đựng được, nên đương nhiên cần thắc mắc thăm dò sớm."

". . ."

"Nhưng anh nhì em chắc hẳn rằng là đặc biệt mến chị, " Đôi đôi mắt Tang Trĩ hé to lớn, như cảm nhận thấy đặc biệt kỳ lạ: "Em ko thấy anh nhì yêu mến lúc nào, tuy nhiên đấy là thứ tự thứ nhất thấy anh nhì thắc mắc kiêng dè như thế."

Ôn Dĩ Phàm: "Ừ? Lo kiêng dè kiểu mẫu gì?"

Tang Trĩ: "Là chuyện Ngoại tình cơ, anh nhì kiêng dè chị hiểu nhầm."

Hai người ngồi vào trong phòng tiếp khách, lục tục hoàn toàn có thể nghe được động tĩnh kể từ nhập nhà bếp truyền cho tới.

Chủ yếu hèn là Lê Bình và Tang Vinh nằm trong vây tấn công Tang Diên.

Lê Bình: "Cởi áo khoác bên ngoài đi ra chuồn, ở nhập chống khoác như thế ko thấy oi bức sao?"

Tang Diên: "Không thì sao, con cái rét."

Tang Vinh: "Lạnh vật gì nhưng mà rét, ko cần đang được tháo lắp máy sưởi sao?"

"Tay áo con cái hoàn toàn có thể vén lên một chút ít hay là không, lát nữa lại đầm đìa. Còn sắc mặt mày như thế là vẫn xẩy ra chuyện gì? Có cần là khoảng tầm thời hạn đó lại thức khuya rồi ko Chịu đựng ăn uống hàng ngày mang lại đàng hoàng?" Lê Bình càng phát biểu càng giẫn dữ, "Gọi con cái về ngôi nhà, u nấu nướng canh nhằm con cái bồi té đằm thắm thể nhưng mà sinh sống bị tiêu diệt ko Chịu đựng về, thổ lộ người tao lại bảo u ruột bất lương kiêng dè con cái."

Tang Diên cười: "Con tuổi hạc này rồi còn bồi té kiểu mẫu gì?"

Trong khoảnh khắc.

Lê Bình lại đùng một cái nói: "Cái sẹo bên trên tay này là sao? Chuyện gì xảy ra?"

Tang Vinh cũng nói: "Bị chằm khi nào?"

Tang Trĩ đang được nằm trong Ôn Dĩ Phàm chat chit, nghe phát biểu như thế, cô giới hạn phát biểu, nhằm lại một câu: "Chị Dĩ Phàm, chị đợi một chút", rồi tiếp sau đó vội vã vùng dậy chạy nhập bếp: "Khâu vật gì vậy?"

Rất nhanh chóng, cô như thấy được vệt thâm sẹo bên trên tay Tang Diên, ngay thức thì lên giọng: "Ai làm cái gi anh vậy?"

"Không cần chuyện của em, " Tang Diên quá lười biếng phát biểu, "đi coi phim phim hoạt hình của em chuồn."

"Thằng nhóc thối, mau phát biểu mang lại u biết, vẫn xẩy ra chuyện gì?" Lê Bình vừa vặn giẫn dữ vừa vặn nhức lòng: "Con hoàn toàn có thể mang lại u một ngày sinh sống hạnh phúc không? Con không thích u sinh sống lâu sao!"

"Đâu sở hữu nguy hiểm như vậy? Ai đụng chạm được cho tới con cái thì giây tiếp theo sau cũng tắt thở thôi." Tang Diên ngữ điệu thiếu thốn kiên trì, tuy nhiên ngược lại cũng chịu thương chịu khó giải thích: "Con nào là dám thao tác nghĩa gì chứ, đơn thuần vô tình quẹt bị xước chút domain authority thôi."

. . .

Qua vài ba phút, Tang Trĩ mới mẻ quay về số chỗ ngồi. Tâm trạng của cô ấy có vẻ như thông thường chuồn nhiều, cô nhỏ giọng căn vặn Ôn Dĩ Phàm: "Chị Dĩ Phàm , chị biết chuyện gì chứ?"

Ôn Dĩ Phàm bắt chặt ly: "Chuyện chỗ bị thương bên trên tay Tang Diên sao?"

"Dạ, hôm quốc khánh em về còn ko thấy tay anh nhì bị thương." Tang Trĩ nom vệt thâm sẹo cơ, cảm nhận thấy chỗ bị thương khi cơ hẳn là ko nhẹ nhõm, cô suy đoán: "Có cần sàn bar của anh ý nhì sở hữu người cho tới sinh sự không? Tính cơ hội cơ của anh ý, em cũng thấy là đặc biệt dễ làm cho thù hằn chuốc oán thù với những người tao. . ."

". . ."

"Vậy sau đây hoàn toàn có thể còn xẩy ra chuyện nguy hiểm rộng lớn không?"

"Không cần, là Tang Diên đụng chạm cần một người chúng ta mặt hàng mặt mày ngôi nhà bác bỏ cả gái của chị ấy, " Ôn Dĩ Phàm cảm nhận thấy tương đối khó khăn hé mồm, vẫn ko ỉm giếm, "Hắn tao là tội phạm bị truy nã, Tang Diên trong khi bắt hắn thì bị thương."

Tang Trĩ sửng nóng bức một khi.

Ôn Dĩ Phàm cũng ko biết nên phát biểu gì nữa.

Qua một khi, Tang Trĩ nhẹ dịu thở ra: "Thật sự là dám thao tác nghĩa sao? Em còn suy nghĩ là anh nhì phát biểu bậy. Dù sao cũng chính là thao tác chất lượng tốt, ko xẩy ra chuyện gì là chất lượng tốt rồi." Cô lại chính thức âm thầm thì: "Không biết anh nhì em tăng trưởng thế nào, nhưng mà rất tuyệt tấn công nhau."

Ôn Dĩ Phàm A một giờ đồng hồ.

Tang Trĩ tố cáo: "Bạn trai em bị anh nhì tấn công một trận, bầm tím cả mặt mày. Trên người cũng không hề nơi nào vẹn nguyên."

Đề tài này mang đến tương đối nhanh chóng, Ôn Dĩ Phàm chần chừ, rồi vẫn hỏi: "Tang Diên tại vì sao lại tấn công các bạn trai em?"

"Bởi vì thế nhì người chúng ta là bạn làm việc công cộng thời ĐH, anh nhì em thấy anh dựa dẫm rộng lớn tuổi hạc dỗ ngon dỗ ngọt em, rồi sau này lại bị anh lừa bịp . . ." Tang Trĩ thở dài: "Dù sao thì anh nhì cũng tấn công tàn nhẫn quá."

". . ."

"Nhưng anh nhì em cũng trở thành các bạn trai em tấn công." Tang Trĩ phồng má, than vãn vắng tanh, "Hai người chúng ta sau thời điểm tấn công kết thúc, em mặt mày này giẫn dữ sát bị tiêu diệt, mắng anh nhì một trận, tuy nhiên nhì người chúng ta còn tương đằm thắm tương ái, thực hiện như em ko cần là loài người vậy. Anh nhì còn phát biểu anh cho tới Nam Vu ko cần là nhằm thăm dò em, nhưng mà là cho tới thăm dò người huynh đệ của anh ý."

Ôn Dĩ Phàm ko nhịn được mỉm cười lên.

Có thể là kiêng dè cô khẩn trương, Tang Trĩ đối với thông thường phát biểu nhiều hơn thế một chút ít, huyên thuyên phát biểu không ngừng nghỉ. Nói kết thúc, cô tự nhiên quay trở lại vấn đề vừa vặn rồi: "Chị Dĩ Phàm , anh nhì em ngoài chỗ bị thương bên trên tay còn bị thương nơi nào nữa không?"

Ôn Dĩ Phàm: "Ngay thắt sống lưng cũng đều có, tuy nhiên ko nguy hiểm như bên trên tay. Bây giờ vẫn lành lặn rồi, em chớ thắc mắc."

"Vậy thì chất lượng tốt, khoảng tầm thời hạn này còn có cần chị luôn luôn chở che anh nhì không?" Tang Trĩ phát biểu, "Em thấy tía u cũng ko biết chuyện này."

Ôn Dĩ Phàm gật đầu, giọng ôn tồn: "Nhưng chị cũng không hỗ trợ được gì."

Tang Trĩ: "Em thấy mồm chỗ bị thương của anh ý nhì phục sinh rất tuyệt, vẫn qua quýt được bao lâu đâu."

Ôn Dĩ Phàm ham muốn phát biểu là Tang Diên cũng chính vì cô mới mẻ chuồn bắt Xa Hưng Đức, còn nếu không cũng tiếp tục không trở nên thương như thế.

Lại ko phát biểu nên câu nói..

"Anh nhì em thực hiện việc tốt, " tương tự quan sát tâm lý của cô ấy, cô nàng nhỏ mỉm cười tươi tỉnh, hai con mắt xanh ngắt, tráng lệ phát biểu, "Sau này chắc hẳn rằng tiếp tục như ý."

Không lâu sau, Lê Bình gọi nhì người qua quýt ăn cơm trắng.

Bữa cơm trắng tối 30 Tết vô cùng đa dạng, rất đầy đủ những số, bày chan chứa cả bàn. Suy suy nghĩ cho tới câu nói. yên ủi vừa vặn rồi của Tang Trĩ, Ôn Dĩ Phàm tương đối thất thần. Cùng khi cơ, Tang Diên kể từ bên dưới bàn bắt lấy tay cô, nhéo nhẹ nhõm một chiếc.

Cô quay đầu sang một bên nom.

Tang Diên cũng nom cô, như đang được sử dụng góc nhìn căn vặn cô: "Còn khẩn trương không?"

Ôn Dĩ Phàm cong môi, rung lắc đầu một chiếc.

Ở bên trên bàn cơm trắng chat chit một khi, Lê Bình mới mẻ từ từ quan sát. Bà để ý nom Ôn Dĩ Phàm, càng nom càng thấy thân quen đôi mắt, nên căn vặn cô một câu: "Dĩ Phàm, trước đó cô vẫn bắt gặp con cái rồi sao?"

Ôn Dĩ Phàm ko ngờ bà vẫn còn đấy lưu giữ, vội vã nói: "Dạ Đúng. Năm con cái học tập cấp cho tía sở hữu bắt gặp cô ở ngôi trường học tập."

". . ."

Lê Bình thời điểm hiện nay vẫn lưu giữ đi ra, bà không thể tinh được nói: "A, con cái đó là cô bé xíu yêu thương sớm nằm trong Tang Diên ở ngôi trường cấp cho tía cơ sao?"

Bà vừa vặn phát biểu kết thúc, góc nhìn của những người dân còn sót lại cũng đổ vào Ôn Dĩ Phàm. Cô đủng đỉnh nuốt canh nhập mồm xuống, giải thích: "Dạ đích, tuy nhiên bọn con cái khi ấy ko yêu thương sớm. Năm ngoái mới mẻ đầu tiên ở cùng cả nhà."

"Nhưng thằng nhóc thối này kể từ khi ấy vẫn mến con cái rồi, đã và đang thú nhận với cô chú." Nghĩ cho tới chuyện này, Lê Bình cảm nhận thấy hài hước, "Sau khi kể từ ngôi trường học tập về bên, cô sở hữu rỉ tai với A Diên, bảo nó là giờ đây cần triệu tập nhập việc học tập, chớ suy nghĩ cho tới chuyện yêu mến sớm quá."

Ôn Dĩ Phàm: "Dạ, khi cơ thực sự bọn con cái tuổi hạc còn quá nhỏ."

"Nhưng nó đâu sở hữu Chịu đựng nghe câu nói. cô, kể từ nhỏ cho tới rộng lớn luôn luôn phản nghịch ngợm." Lê Bình liếc Tang Diên một chiếc, "Nhưng tiếp sau đó ko biết tại vì sao đùng một cái chính thức liều mình học hành, cho tới sau thời điểm chất lượng tốt nghiệp ĐH vài ba năm cũng ko Chịu đựng thăm dò bạn nữ."

Tang Vinh cũng mỉm cười lên: "Làm cô chú phiền lòng, mang lại là tên gọi nhóc này bị câu nói. phát biểu của cô ấy chú thực hiện tác động."

Người nhập cuộc Tang Diên thì lại ngồi lặng ko phát biểu giờ đồng hồ nào là.

Tang Trĩ nhai cơm trắng, ậm ừ ko rõ rệt nhưng mà nói: "Có năng lực là anh nhì vụng trộm trộm yêu mến không?"

Lê Bình: "Mẹ sở hữu căn vặn qua quýt Hạo An, còn tồn tại Tiền Phi nữa. Hai đứa đều phát biểu là trọn vẹn không tồn tại, thực hiện u kiêng dè trong tâm A Diên xẩy ra yếu tố gì, nên mới mẻ phiền lòng thăm dò người mai nguyệt lão mang lại anh con cái."

Nghe nói đến việc phía trên, như suy nghĩ cho tới điều gì, Tang Diên giới hạn đũa lại. Anh liếc đôi mắt, mỉm cười như ko mỉm cười nói: "Sau này còn thăm dò mang lại con cái một thương hiệu con trai nhằm coi đôi mắt."

". . ." Lê Bình nghẹn, rồi tức giẫn dữ phát biểu, "Còn ko cần là vì thế hứa hẹn coi đôi mắt với cô nàng nào là con cái cũng ko Chịu đựng bắt gặp sao? Mẹ hoàn toàn có thể ko suy nghĩ cho tới trường hợp cơ à? Con coi u vì thế con cái nhưng mà cần nhượng cỗ mà đến mức nào là rồi."

Tang Vinh và Tang Trĩ bên cạnh đó mỉm cười vang.

Ôn Dĩ Phàm cúi đầu xuống, mơ hồ nước cũng mỉm cười lên.

***

Sau khi cơm trắng tối kết thúc đẩy, cả mái ấm gia đình ngồi xuống ghế sofa chính thức coi công tác Đêm Xuân, tuy nhiên số đông thời hạn đều là rỉ tai bên trên trời bên dưới khu đất. Thức cho tới uỷ thác quá, nhì vị trưởng bối trừng trị mở hàng mang lại tía người chúng ta, ngay lập tức tiếp sau đó ngay lập tức về bên buồng ngủ.

Trở lại chống của Tang Trĩ, nhì người rỉ tai một khi, thì điện thoại cảm ứng của Tang Trĩ vang lên.

Người gọi cho tới hình như thể Đoàn Gia Hứa.

Thấy vậy, Ôn Dĩ Phàm ham muốn dành riêng cho Tang Trĩ chút không khí riêng biệt, nên dứt khoát vùng dậy thoát khỏi chống. Cô tiếp cận trước cửa ngõ chống Tang Diên, khẽ gõ cửa ngõ. Mé nhập đặc biệt nhanh chóng truyền đi ra tiếng nói của Tang Diên: "Cửa ko khóa."

Ôn Dĩ Phàm vặn Open, chuồn nhập.

Lúc này Tang Diên đang được ngồi ghế sofa nhập chống, bên trên tay thế tinh chỉnh game, ghẻ lạnh đùa. Anh nâng mi, quan sát về phía cô: "Còn ko ngủ?"

Ôn Dĩ Phàm ngừng hoạt động lại: "Lát nữa rồi ngủ."

"Muốn cho tới ngủ với anh sao?"

"Không cần."

Tang Diên nâng nâng cằm, đặc biệt kênh kiệu nói: "Vậy thì về chống luôn luôn chuồn."

". . ."

Xem như ko nghe thấy gì, Ôn Dĩ Phàm đặc biệt bất ngờ ngồi xuống sát bên anh: "Anh đang được đùa gì vậy?"

Tang Diên lấy tay thế nhét nhập tay cô, ôm eo cô, rồi kéo mạnh, ôm cô đặt lên trên đùi bản thân. Anh nghe đâu cũng tương đối mệt mỏi, gác cằm lên bẫy vai cô, lòng bàn tay phủ bọc tay cô: "Anh dạy dỗ em."

Được anh đem theo gót đùa một khi.

Mặc mặc dù tay cô đang dần hoạt động và sinh hoạt, tuy nhiên toàn cỗ quy trình bên trên căn bạn dạng là Tang Diên đang được thao tác. Ôn Dĩ Phàm nom hero của tớ bên trên screen tiết vẫn còn đấy vẹn nguyên, trong những lúc cơ đối phương tiết đã biết thành mất quá nhiều, cho tới một khi sau thì không hề dư lại 1 chút nào.

Dưới trường hợp này.

Ôn Dĩ Phàm cũng đều có cảm hứng bản thân đặc biệt trâu trườn. Cô chính thức cảm nhận thấy hào hứng, xoay đầu nói: "Để em tự động đùa test coi."

Tang Diên ở đàng sau nghe theo gót, buông tay đi ra, nom cô đùa.

Vốn tưởng rằng thành phẩm tiếp tục tương tự với vừa vặn rồi.

Nhưng tự động bản thân đùa và được Tang Diên đem theo gót đùa không giống nhau biết bao, ko cho tới một phút sau, hero của Ôn Dĩ Phàm vẫn thảm bại, không chỉ có thế đối phương một giọt tiết cũng ko rơi rụng.

Tang Diên mỉm cười nhẹ nhõm vài ba giờ đồng hồ, ngực tương đối rung rinh, phê bình: "Đồ ăn."

Ôn Dĩ Phàm nom anh: "Có thể lựa chọn đùa nhì người không?"

"Có thể," Tang Diên kể từ từ phát biểu, "Nhưng anh đối với PC càng trâu trườn rộng lớn."

". . ."

Theo đòi hỏi của Ôn Dĩ Phàm, Tang Diên đem trở nên nhì người đùa cùng nhau, anh thế lên một tay thế tinh chỉnh không giống. Anh ko hề sở hữu ý nhường nhịn Ôn Dĩ Phàm, động tác nom đặc biệt tùy ý, tuy nhiên từng một cú đấm cũng hoàn toàn có thể lấy rơi rụng sát phân nửa tiết của cô ấy.

Bị anh tàn nhẫn giết thịt tía thứ tự sau vài ba phút.

Ôn Dĩ Phàm buông tay xuống, cảm nhận thấy đã và đang muộn, nên cũng ko nối tiếp ở lại nữa.

"Em về bên ngủ phía trên."

"Làm gì chứ." Tang Diên kéo cô lại, nén mỉm cười phát biểu, "Không cần là em ham muốn anh dạy dỗ em sao? Đã dạy dỗ thì cần đạt cho tới trình độ chuyên môn đi ra nghề ngỗng, như thế mới mẻ xứng đáng công anh giáo dục."

Xem thêm: còn chưa kịp hắc hóa đã bị nam chính...

Ôn Dĩ Phàm tâm lý một chút ít, thấy anh phát biểu cũng khá sở hữu lý: "Vậy anh nối tiếp dạy dỗ em chuồn."

Hai người vừa vặn đùa trò đùa, vừa vặn câu được câu chăng nhưng mà chat chit.

Tang Diên hỏi: "Ngày mai sở hữu ở phía trên nữa không?"

Ôn Dĩ Phàm gật đầu: "Có, em mến mái ấm gia đình anh."

Từ lúc biết Tang Diên, Ôn Dĩ Phàm cũng biết, anh chắc chắn là sinh sống ở một mái ấm gia đình vô nằm trong niềm hạnh phúc. Nếu ko, thì ko thể nào là nuôi đi ra một người dân có tính cơ hội như anh vậy.

Kiêu ngạo, thoải mái tự tin, và lại sôi sục.

Như là độ sáng.

Nghĩ cho tới thương hiệu người xem nhập ngôi nhà gọi Tang Diên.

A Diên.

Rõ ràng đơn thuần thay đổi một chữ thứ nhất.

Vậy nhưng mà đột nhiên trở thành ôn nhu rất nhiều.

Ôn Dĩ Phàm liếm liếm môi, rồi đùng một cái gọi anh: "Tang Diên."

Tang Diên: "Ừ?"

"Em gái anh sở hữu nhũ danh là Chích Chích, anh thì sao?" Cũng ko đợi anh vấn đáp, Ôn Dĩ Phàm cứ nối tiếp phát biểu, "Có cần cũng thay đổi trở nên gọi âm sau cùng, gọi là Yên Yên ."

". . ." Tang Diên kéo mặt mày cô, ko phát biểu nên câu nói., "Không cần."

"Vậy Hoặc là gọi âm thứ nhất sao?" Ôn Dĩ Phàm lại phát biểu, "Gọi là Di Di ."

"Em ko mệt mỏi à?" Tang Diên nom cô chằm chằm, rồi đùng một cái mỉm cười, "Ở phía trên phát biểu bừa vật gì vậy?"

"A, cơ đó là." Ôn Dĩ Phàm tĩnh lặng nhì giây, rồi hé mồm, "A Diên."

". . ."

Nhìn thấy vẻ mặt mày của anh ý tương đối ngây đi ra, Ôn Dĩ Phàm thò đầu thơm nhập môi anh một chiếc, rồi tiếp sau đó trườn dậy, cố thực hiện đi ra vẻ bất ngờ, nói: "Em chuồn ngủ phía trên."

Tang Diên phản xạ đặc biệt nhanh chóng, kéo cô trở lại: "Gọi anh là gì?"

Ôn Dĩ Phàm nửa nằm ở vị trí bên trên người anh, ko lo ngại ngùng nữa, khoé môi cong lên: "A Diên."

Hầu kết Tang Diên trượt nhẹ nhõm, khẽ thơm nhập khóe môi cô.

"Ừ, về sau cứ gọi như thế."

Lần này cho tới bắt gặp thân phụ u Tang Diên, khiến cho thời khóa biểu hàng tuần của Ôn Dĩ Phàm nhiều thêm 1 khuôn khổ nữa. Cô đặc biệt mến không gian nhập ngôi nhà Tang Diên, nên lúc rảnh tiếp tục kéo Tang Diên về nhà anh ăn cơm trắng.

Cho nên khoảng tầm thời hạn này số thứ tự Tang Diên về nhà tương tự với nửa năm đối với thông thường.

Hai người ra quyết định dọn ngôi nhà vào trong ngày 28.

Một tuần trước đó này đã chính thức nép dọn đồ đạc và vật dụng. Đêm trước thời gian ngày dọn ngôi nhà, Ôn Dĩ Phàm nối tiếp thực hiện mang lại kết thúc. Phòng của cô ấy vẫn dọn được rộng lớn phân nửa, chỉ từ lại vài ba số loại nhỏ nhặt ko vệ sinh kết thúc.

Ôn Dĩ Phàm nép dọn một khi thì nổi tiếng gõ cửa ngõ chống.

Cô thuận mồm nói: "Anh cứ thẳng chuồn nhập là được."

Tang Diên đẩy cửa ngõ chuồn nhập, quan sát về phía cô, cau mày: "Đừng ngồi bên trên khu đất, ko cần còn đang được kỳ kinh nguyệt sao."

Ôn Dĩ Phàm đành cần đứng lên.

Tang Diên: "Cần anh giúp sức không?"

Ôn Dĩ Phàm chỉ ngón tay về phía bàn gọi sách: "Vậy anh chung em quăng quật loại bên trên cơ nhập rương chuồn, em vẫn vệ sinh quăng quật không còn lên bàn rồi."

"Được."

Nói kết thúc, Tang Diên lấy tư liệu bên trên bàn, từng ông xã từng ông xã xếp nhập rương. Đến ông xã sau cùng, như để ý cho tới vật gì cơ, anh giới hạn tay lại, chầm lờ lững thế lên liếc một chiếc.

Là một quyển buột nhỏ.

Lúc này hiện nay đang bị hé đi ra, lòi ra một trang phía bên trong. Trên trang giấy tờ là một trong những chữ ký đặc biệt to lớn, rung rinh không còn cả một mặt tờ giấy, nom tương đối rối, đặc biệt khó khăn quan sát là chữ gì.

Ở sát bên Ôn Dĩ Phàm vẫn đang được nói: "Phòng anh vệ sinh thế nào là rồi?"

Tang Diên ko vấn đáp.

Ôn Dĩ Phàm còn nói: "Vậy lát nữa em thanh lịch chung anh nhé?"

Tang Diên vẫn ko phát biểu giờ đồng hồ nào là.

Ôn Dĩ Phàm cảm nhận thấy kỳ quái quỷ, nên liếc mắt nom thanh lịch.

Chỉ thấy Tang Diên đang được thế quyển buột nhập tay, đường nét mặt mày ko rõ rệt. Trên mặt mày quyển buột là chữ ký nhưng mà rất mất thời gian rồi Mục Thừa Duẫn ký thương hiệu mang lại cô.

". . ."

Ôn Dĩ Phàm ngẩn người, domain authority đầu bại liệt dở hơi, tuy nhiên cũng cảm nhận thấy chắc chắn anh không sở hữu và nhận đi ra là chữ gì. Cô lại rũ đôi mắt, cố trầm trồ thông thường, nối tiếp nép dọn loại đạc: "Chắc trước chục một giờ là tất cả chúng ta hoàn toàn có thể nép dọn kết thúc —— "

"Ôn Sương Hàng, " Tang Diên cắt theo đường ngang câu nói. cô, "Lá gan lì em rộng lớn thiệt đấy."

". . ."

"Em lý giải mang lại anh nghe một chút ít, em đựng ỉm chữ ký quý giá bán của những người theo gót xua đuổi em, à ——" Tang Diên gằn từng chữ, vô cùng cố ý sửa lại, "đồng nghiệp cũ, nhằm thực hiện gì?"

Ôn Dĩ Phàm cũng ko biết sao anh lại quan sát được, đành phát biểu thật: "Em chỉ nhằm ở cơ thôi, ko cần là đựng ỉm vật quý giá bán."

"Tên nhóc cơ đóng góp phim gì à?"

"Là phim Tỉnh giấc thì bắt gặp quỷ, nhập vai quỷ cơ." Nhớ cho tới chuyện Tô Điềm mới mẻ kể vài ba ngày hôm trước, Ôn Dĩ Phàm lại phát biểu, "Bây giờ nghe đâu cậu ấy còn nhập cuộc công tác tuyển chọn lựa chọn tài năng, cũng rất được không ít người hâm mộ."

Tang Diên chỉ coi sơ qua quýt tập phim này, cố lưu giữ lại, rồi lên giờ đồng hồ, vẻ mặt mày vô cảm: "Anh cũng khá mến."

Ôn Dĩ Phàm: "?"

Tang Diên: "Được, đem mang lại anh."

". . ."

Ôn Dĩ Phàm thấy cỗ dạng này của anh ý tương đối buồn cười: "Anh mến thì lấy chuồn."

. . .

Dọn dẹp kết thúc một vài đồ đạc và vật dụng còn còn lại, Ôn Dĩ Phàm thấy cũng xấp xỉ trả thành: "Được rồi, còn sót lại một chút ít thì sáng sủa ban mai thực hiện tiếp. Bây giờ bản thân thanh lịch dọn chống anh chuồn, phòng tiếp khách và nhà bếp chỉ từ một không nhiều loại ko dọn thôi."

Tang Diên ừ một giờ đồng hồ, thế quyển buột nhỏ sở hữu chữ ký của Mục Thừa Duẫn nhập tay, theo gót đàng sau cô.

Sau khi nhập chống, Tang Diên tùy ý bịa đặt quyển buột lên bàn. Vừa vặn đụng chạm cần con cái con chuột PC, screen sáng sủa lên. Ôn Dĩ Phàm vô thức quét tước đôi mắt, đùng một cái để ý thấy bên trên screen của anh ý sở hữu hình tượng công tác game võng du thân thuộc..

Ôn Dĩ Phàm để ý nom vài ba giây, chỉ chỉ ngón tay: "Anh cũng đùa trò này sao?"

Tang Diên giản dị liếc một cái: "Ừ."

Ôn Dĩ Phàm share với anh: "Lúc trước học tập ĐH em cũng hoặc đùa trò này, vẫn lâu rồi ko đùa nữa."

Tang Diên cười: "Phải không?"

Sau cơ Ôn Dĩ Phàm cũng ko để ý cho tới chuyện này nữa, cô liếc mắt nom xung quanh chống. So với chống của cô ấy, chống của Tang Diên ngược lại nom chỉnh tề rộng lớn, toàn bộ đồ đạc và vật dụng đang được cho vào thùng, được xếp thanh lịch một phía.

Trông cũng không tồn tại gì cần thiết nép dọn nữa.

"Ngồi chuồn, ko cần thiết dọn gì đâu." Tang Diên lưu giữ cho tới một chuyện, lại rời khỏi cửa ngõ chống, "Anh mới mẻ nấu nướng nước đàng đỏ tía mang lại em, anh nom một chút ít coi vẫn trở nên vật gì rồi."

Ôn Dĩ Phàm gật đầu, vẫn chung anh đánh giá coi sở hữu sa thải cái gì ko. Cô quét tước đôi mắt lên kệ sách, phía bên trong trống trải trống rỗng. Cô xoay người, hé tủ ăn mặc quần áo, thấy phía bên trong chỉ từ lại vài ba kiểu mẫu áo khoác bên ngoài.

Ánh đôi mắt cô nom kể từ bên trên xuống bên dưới.

Ôn Dĩ Phàm đùng một cái để ý thấy, ở một góc tủ quần áo hiện đang có bịa đặt một chiếc rương tầm trung bình bình. Nghĩ là anh sa thải loại, cô cúi người khênh ra bên ngoài. Cái rương đặc biệt nặng trĩu, ko biết phía bên trong cất đồ gì.

Cảm giác phía bên trong ko cần là ăn mặc quần áo, có vẻ như tựa như đựng sách rộng lớn.

Ôn Dĩ Phàm tiện tay hé đi ra.

Vừa nom nhập, vẫn thấy bên trên là một trong những tờ báo.

Ôn Dĩ Phàm tương đối kinh ngạc, lại nối tiếp lật xuống bên dưới, trừng trị hiện nay toàn cỗ đều là báo mạng. Cũng ko biết Tang Diên tại vì sao lại lưu giữ nhiều báo cũ như thế, cô tò lần thế lên tờ thứ nhất.

Nhìn để ý nhập trang bìa.

Nghi Hà nhật báo*.

(*Nhật báo: báo đi ra mặt hàng ngày)

Thứ bảy, ngày 27 mon 7 năm trước đó.

Báo Nghi Hà?

Tại sao lại xuất hiện nay ở điểm này?

Ôn Dĩ Phàm sửng nóng bức một chút ít, nhập đầu nhanh gọn lẹ sở hữu một suy luận. Cô cũng không đủ can đảm tin cậy tưởng, nhanh gọn lẹ quét tước đôi mắt lên phần mục lục ở trang đầu. Rồi tiếp sau đó, cô ngẩn người, góc nhìn tạm dừng.

Trong những loại mục lục cơ, cô bắt gặp thương hiệu bản thân.

—— Nghi Hà nhật trình, phóng viên báo chí Ôn Dĩ Phàm

". . ."

Vẻ mặt mày Ôn Dĩ Phàm cứng đờ, lại lấy một tờ báo không giống.

Lại lật.

Lại lật.

Thứ tư, ngày 9 mon 5, thời điểm năm 2012.

. . .

Chủ nhật, ngày 22 tháng tư, thời điểm năm 2012.

. . .

Thứ sau, ngày 11 mon 3, năm 2011.

Mãi cho tới tờ sau cùng phía bên dưới.

Thứ tía, ngày 13 mon 12, năm 2010.

Ngày hôm cơ, Ôn Dĩ Phàm vẫn còn đấy lưu giữ rất rõ ràng.

Là ngày bạn dạng thảo của cô ấy được trải qua, thứ tự thứ nhất sau lúc tới nhật trình Nghi Hà thực tập dượt.

Nằm ở sau đây.

Còn sở hữu ko biết từng nào vé máy cất cánh tiếp cận chuồn tháo lui đằm thắm Nam Vu và Nghi Hà, những loại hóa đơn ko biết thương hiệu, cùng theo với một tấm hình.

Hơi thở của Ôn Dĩ Phàm như tạm dừng, cô vệ sinh những giọt mồ hôi bên trên bàn tay nhập áo. Qua rất mất thời gian, mới mẻ đem tay thế tấm hình cơ lên.

Trong hình là một trong những group SV, toàn bộ đều khoác lễ phục chất lượng tốt nghiệp. Trong số đó sở hữu một cô nàng nước ngoài hình đặc biệt nổi trội đứng ở ở vị trí chính giữa. Cô như nghe thấy tiếng động gì cơ, không giống với người xem xung xung quanh, cô nom trực tiếp về phía ống kính.

Đôi đôi mắt như u ám, không tồn tại chi cự.

Như ko biết người đang được chụp ảnh cô là ai.

Là cảnh nhưng mà cô từng suy nghĩ đơn thuần nhập mơ thôi.

Cổ họng Ôn Dĩ Phàm như nghẹn lại.

Cô siết chặt bắt tay, lật đi ra sau tấm hình, ngay thức thì bắt gặp đường nét chữ phái mạnh trưởng thành và cứng cáp in sâu trên giấy tờ.

Xem thêm: tai thỏ dính luôn rồi

Khác biệt trọn vẹn với đường nét chữ cuồng vọng xa xưa, chữ viết lách này đặc biệt đoan chủ yếu chỉnh tề, từng đường nét cây viết rõ nét. Như tráng lệ cho tới cùng với.

Chỉ sở hữu tứ chữ.

—— Tốt nghiệp hạnh phúc.