cô dâu của tổng tài

Ở trường bay, vừa phải đích thị mươi nhị giờ trưa, Hạ Cẩm đang được đứng ngóng ở quần thể đón người thân trong gia đình An Nhiên là kẻ hiểu chuyện, biết là chuẩn bị cho tới giờ bác bỏ gái xuống máy cất cánh, cô ngay tắp lự cẩn trọng để ý, không đủ can đảm tiến thủ lại gần.

Thú thực, cô khá tò mò mẫm việc Hạ Cẩm thực hiện cơ hội nào là đương đầu với Tống Quỳnh Như.

Bạn đang xem: cô dâu của tổng tài

Người bác bỏ gái bại liệt rốt cuộc gớm ghê thân phụ đầu sáu tay mà đến mức nào là tuy nhiên chèn lấn được một người khí phách hiên ngang như Hạ Cẩm?
Giữa khi đang được tâm trí, chợt cô nghe giờ bước đi trầm ổn định cho tới sát, cô ngay tắp lự con quay quý phái nom thì thấy một người con trai trung niên vóc dáng thon cao rộng lớn đang di chuyển vô chống ngóng VIP.

Ông khoác một bộ đồ áo được hạn chế may tay chân chi tiết, khí phách lan đi ra kể từ trạng thái, góc nhìn sắc bén, tư thế quyết đoán, với mẫu mã của anh hùng rộng lớn Mọi người trông thấy ngay tắp lự liền tách lối, nhường nhịn lối cho tới ông bước qua quýt.

“Người bại liệt phô trương thanh thế quá, ko biết là vị nào?” An Nhiên căn vặn nhỏ người ở kề bên đang được giơ điện thoại cảm ứng chụp ảnh người con trai bại liệt.

“Cô ko biết hả?” Người bại liệt đáp, tay vẫn lia lịa bấm máy không ngừng nghỉ.

“Là Tống Sơn, người con trai hô mưa gọi dông ở TP.HCM này đấy.

Giới thượng lưu người nào cũng cần nể mặt mày ông ấy bao nhiêu phần”
Tống Sơn?


thừa nhận là cô, nên vứt đi thì rộng lớn Tống Sơn bước vào mặt mày Hạ Cẩm, gọi một giờ thân mật mật: “Em yêu?”
Đã năm mươi cho tới điểm rồi còn được ông xã gọi là em yêu thương, Hạ Cẩm cũng thực niềm hạnh phúc đĩ? An Nhiên ko nhịn được, tạm dừng bước đi nom thông thoáng qua quýt.

Thấy thân phụ ck tiếp cận ôm u ck vô lòng, bàn tay vuốt ve sầu mái đầu bà một hồi, cô ấy mừng thay cho cho tới bà.

Lại trộm nghĩ về, hẳn là loại nết chiều phu nhân của Tống Thành cũng là vì ren DT.

Hạ Cẩm phụ thuộc người ông xã, tủi thân mật mong muốn chảy nước mắt: “Sao anh lại cho tới đây?”
Tống Sơn thở dài: “Là anh ko chất lượng, ko cân nặng bảng được nhị mặt mày, khiến cho em cần Chịu nhiều thiệt thòi” Một tay ông nâng vai bà, tay bại liệt lại nâng cằm.

“Không, ko thể trách móc anh” Hạ Cẩm nhấp lên xuống đầu, là bà ko chất lượng, nếu như năm bại liệt bà phân biệt được rõ nét nhị người thì tiếp tục không tồn tại chuyện với Tống Minh.


“Không sao, em ko mệt” Được ông xã nâng niu hơn nhiều thông thường ngày, trong tâm địa Hạ Cẩm tuy rằng vui vẻ mừng tuy nhiên lại ẩn ẩn một tia không an tâm, xúc cảm với ở đâu bại liệt ko đích thị.

“Đừng nỗ lực quá mức” Ngón tay Tống Sơn quét tước qua quýt gò má bà, ông mỉm cười thảnh thơi nhạt nhẽo.

“Chịu từng nào gian khổ đặc biệt cũng chẳng trình bày.

Em ko thổ lộ thì làm thế nào anh biết được?”
“Ông xã..

Một câu nói. này của Tống Sơn khiến cho Hạ Cẩm quên sạch sẽ xúc cảm ngủ hoặc bại liệt.

Bà nhón chân, dữ thế chủ động thơm lên môi ông.

Tống Sơn lại thuận tay kéo sát bà vô lòng bản thân, càng thơm càng thâm thúy.

“Các người thực hiện loại trò kì viên gì vậy?” Bổng dưng, tiếng nói ngặt xung khắc vang lên kể từ đàng sau như giờ bé thông báo.

Là Tống Quỳnh Như! Hạ Cẩm vội vàng buông tay, ra đi nghênh đón: “
“Tống Quỳnh Như xách theo gót một chiếc túi sản phẩm hiệu cút lại gần.

Trang phục bên trên người đều là tơ lụa thượng hạng, hòa phù hợp với một cái nón team đầu duyên dáng vẻ.

Mái tóc uốn nắn xoăn tôn thêm thắt hai con mắt sắc bén, với thần, y chang đôi mắt của Tống Sơn.

Tuy đang được bảy mươi tuy nhiên Tống Quỳnh Như trẻ trung tựa như mới chỉ năm mươi.

Xem thêm: truyện tranh đam mỹ tổng tài

“Chị cút lối xa xăm vất vả rồi.” Hạ Cẩm lại gần, kính cẩn trả tay mong muốn hùn Tống Quỳnh Như rứa túi xách tay tuy nhiên ko ngờ đối phương lại tách cút.

Bà xấu xí hổ rút tay về, lại nom ông xã căn nhà bản thân.

Tống Sơn ko trình bày câu nào là, khóe môi chỉ lằng lặng cong lên một nụ mỉm cười..

tinh quái?
Nụ mỉm cười này khiến cho Hạ Cẩm kinh hồn thất đảm kinh hồn.

Tống Sơn là con trai chân chủ yếu, là bậc quân tử hành xử ngặt cẩn, làm thế nào lại sở hữu biểu cảm như vậy này.

Chẳng lẽ… Tống Minh?
Nhận đi ra tình hình thực tiễn, hồn mai Hạ Cẩm mong muốn thăng thiên.

Tống Minh là loại người ko đàng hoàng, lại xuất sắc học theo, nhất là đóng góp fake anh trai sinh song thì sẽ càng ko thể nom đi ra khác lạ.

Nếu ko toá ăn mặc quần áo hắn, cho tới Hạ Cẩm cũng ko thể nhìn thấy bại liệt với thực sự là ck bản thân hay là không.

ừ, coi đi ra từng nào năm tuy nhiên tật xấu xí của cô ấy chỉ mất tăng không tồn tại giảm”
Tống Quỳnh Như rét lùng trưng đi ra diện mạo ko chút tình cảm, câu nói. trình bày ko bưồn nể nả tuy nhiên té trực tiếp vô mặt mày Hạ Cẩm: “Ngày trong ngày hôm qua tôi đang được phân tích với cô bên trên điện thoại cảm ứng ra sao, có lẽ nào cô đang được quên? Tôi trình bày cô chớ với dự định ko thủ phận với Tống Minh, cô đang được trình bày sao?”
“Chị..

đây thực sự là Tống Minh sao?” Hạ Cẩm vẫn như xưa, ko tin cậy nổi vô đôi mắt bản thân, tức thời ngây ngốc, mất mặt hẳn cút sự tinh tế và sắc sảo láu lỉnh ngày thông thường.

‘Tống Quỳnh Như ko đáp, ngược lại, Tống Minh lại xấu xí mỉm cười cợt: “Nụ hộ của chị ấy dâu vẫn như xưa, và lắng đọng bị tiêu diệt người.

Hai mươi sáu năm vấn hấp dẫn ko thay cho đổi”
*A..” Khi đang được xác lập rõ ràng người bại liệt ko cần đấng trượng phu căn nhà bản thân, Hạ Cẩm thấy mặt mày mũi tối sầm, suýt chút nữa ngất xiu.


“Chú… chú…chẳng cần sáng sủa ni mới mẻ kể từ miền Nam đi ra sao?
Sao lại nhanh chóng như vậy?”
Hạ Cẩm đang được đo lường trước việc này nên c‹ gọi cho tới cậu em ck muộn hẳn một ngày, khiến cho hẳn ko kịp xoay trở nhằm về kịp.

Thế nào là tuy nhiên..?
“Xin lỗi chị dâu” Tống Minh đi ra vẻ vạn bất đắc dĩ trình bày.

“Lúc chị gọi cho tới tôi, tôi đang được ở trường bay này rồi”
“Hạ Cẩm, cô với xứng là con cái dâu căn nhà này không?” Tống Như khinh thường thông thường nom Hạ Cẩm.

“Vì sao tôi liếc đôi mắt một chiếc đang được phân biệt được nhị đồng đội căn nhà nó tuy nhiên cô nom trong cả nhị mươi sáu năm lại ko thế? Đó chỉ rất có thể là vì thế cô cố ý mong muốn bắt cá nhị tay”
Hạ Cẩm bị oan ức tuy nhiên lại ko thể ko cúi đầu nhận lỗi: “Xin lỗi chị, em ko phân biệt được…”
Tống Quỳnh Như ngán ghét bỏ liếc một chiếc rồi kéo khuỷu tay em trai cút trước.

Bà già cả này đặc biệt với ý tứ.

Chính em trai bản thân với ý xấu xí, cố ý tạo ra sự hiểu nhầm tuy nhiên kể từ đầuu cho tới cuối bà ko trách móc ko mắng một câu, chỉ siêng chăm quát mắng túa Hạ Cẩm.

Hạ Cẩm không dễ chịu mong muốn khóc, trong tâm địa giá rét.

Bị chị ck mảng chửi ô nhục ở điểm công nằm trong đành rằng, lại còn bị chú em ck giở trò tận dụng sàm sỡ.

Xem thêm: cô dâu thời thơ ấu của tôi

Lúc này, bà thực sự cầu hòng với ai bại liệt dang tay đi ra giúp sức bản thân, nhằm bà không thể cần Chịu đựng nỗi oan ức, điếm nhục này.

Đột nhiên, bà nghĩ về cho tới Ông Đức An Nhiên.

Cô tớ từng trình bày không thích bà bị chị ck chèn ép…